Tình yêu là gì mà ai cũng phải kiếm tìm mãi thế, nó có ngọt không, hay là đắng ngắt nhỉ? Thật là lạ, hàng ngày hàng giờ, thế gian vẫn cứ yêu nhau như thế. Người ta khóc cười vì nó, rồi đến lúc chia tay lại đau đớn kêu gào đến thương, vậy mà ai cũng cứ thích yêu. Cứ yêu đi em, cứ đi đi em, đi vì ngày mai có nắng. Vì yêu thương của tương lai đang vẫy gọi, của thực tại mơ hồ em vẫn chưa biết bước về đâu. Dưới chân cầu vồng, hạnh phúc sẽ dang rộng vòng tay mà ôm lấy em, vỗ về an ủi. Tình yêu đâu phải là cho vay rồi trả, đâu phải cứ vẽ ra thế nào nó sẽ đi đúng đường như thế đâu. Trong cuộc đời này, nếu em không tự nắm lấy cho mình một người để yêu, thì bàn tay ấy sẽ được một bàn tay khác nắm lấy. Con đường hạnh phúc luôn mở lối cho tất cả, chỉ khác là liệu em có biết nhận lấy món quà ban tặng em không. Hãy tự viết nên bản tình ca của chính em, đừng e ngại. Vì dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của em rồi.