(Phunutoday) - Trong giới showbiz Việt, những cặp đôi hạnh phúc mà cá tính lại khác nhau một trời, một vực có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh Tuấn và Nguyệt Hằng là một cặp nằm trong số hiếm hoi ấy. Không chỉ là tính cách ngoài đời thực mà trong cả những vai diễn để đời, anh chị khác biệt nhau như nước với lửa, như cực âm với cực dương... để rồi lại “hút” nhau, tạo nên một gia đình hòa hợp, hạnh phúc. Hạnh phúc là bù đắp Ngày ấy, lớp Diễn viên khóa II của Nhà hát Tuổi trẻ có một sinh viên nam với vẻ ngoài tếu táo, bặm trợn và có một cô nữ sinh nhỏ nhẹ, sống khép mình, khá nghiêm nghị. Chàng nam sinh hồi ấy đem lòng yêu một cô gái khác và cô nữ sinh cũng mở cửa trái tim mình với một chàng trai khác... Và, sẽ chẳng có cặp đôi mang tên Anh Tuấn – Nguyệt Hằng nếu như bỗng một ngày, tình yêu giữa họ không nảy nở và những điểm trái ngược giữa hai người lại dường như rất “ăn khớp” với nhau, tạo thành một cặp ăn ý.
Khi chưa yêu, nàng nhìn chàng chẳng có chút thiện cảm, còn chàng thì thấy nàng lúc nào cũng nghiêm nghiêm “phát ghét”. Ấy thế mà khi yêu rồi, Nguyệt Hằng mới phát hiện ra một Anh Tuấn sống nội tâm và tính “thẳng như ruột ngựa”. Tuấn đã ghét ai thì ghét ra mặt và không bao giờ có kiểu hời hợt xã giao...
Sau 4 năm tìm hiểu, anh chị dắt nhau về thưa chuyện với hai bên gia đình. Biết con trai mình nghịch ngợm, sợ Hằng không chịu được tính cách của Tuấn, mẹ anh bảo: “Tại sao bao nhiêu người đàn ông khá giả khác con không yêu? Yêu con trai mẹ làm gì?”. Còn bố mẹ chị thì chẳng mặn mà gì với chàng rể kém con gái họ... một tháng tuổi. Nhưng rồi, tình yêu của anh chị đã thuyết phục được tất cả mọi người và đám cưới đã diễn ra vui vẻ, đầm ấm.
Cưới xong, anh chị dọn ra ngoài thuê nhà để bắt đầu một cuộc sống tự lập. Anh Tuấn có một tuổi thơ thiếu thốn tình cảm gia đình nên anh ý thức rất rõ giá trị của hạnh phúc. Còn với Nguyệt Hằng, chị sinh ra và lớn lên trong sự bao bọc, chăm sóc, thương yêu đủ đầy của bố mẹ, khi bước chân đi lấy chồng theo tiếng gọi của trái tim, chị nhủ lòng phải sống thật tốt và phải thật hạnh phúc để bố mẹ yên tâm với quyết định của con gái.
Chính vì thế, 6 năm đầu của đời sống hôn nhân, cuộc sống của anh chị khá khó khăn. Cô con gái đầu lòng Hằng Vi chào đời mà nhà vẫn phải đi thuê... nên cả hai phải làm việc cực nhọc để vun vén cho mái ấm. Nhưng gia đình nhỏ với “ba ngọn nến lung linh” ấy chưa khi nào vơi tiếng cười.
 |
| Nguyệt Hằng |
Năm 1998, sau nhiều lần trằn trọc, đắn đo, Anh Tuấn quyết định rời xa sân khấu để toàn tâm, toàn ý bắt tay vào kinh doanh. Hồi ấy, thị trường phim ở miền Bắc khá hạn hẹp, cả năm trời mới được đóng một, hai phim. Hai vợ chồng cùng làm ở Nhà hát, cộng cả lương và thu nhập từ diễn kịch... tổng cộng chỉ chưa đầy 2 triệu đồng một tháng, biết chi tiêu thế nào cho đủ.
Thế nhưng, có vẻ như chàng Ngôn ngỗ ngược trong “12A và 4H” chẳng có duyên với việc kinh doanh. Từ cửa hàng thời trang, quán cà phê đến quán lẩu của anh mở ra, tất cả đều tồn tại không quá hai năm. Việc kinh doanh không xuôi chèo mát mái khiến tâm trạng của cả hai vợ chồng nhiều khi rất chán chường, buồn tẻ. Thế nhưng, chưa một lần nào chị than vãn hay trách móc anh.
Là con gái được bố mẹ yêu chiều từ nhỏ, nhưng bước vào cuộc sống hôn nhân, Nguyệt Hằng trở thành người phụ nữ của gia đình một cách đầy tự tin và đảm đang. Ngoài công việc của diễn viên, chị còn có thể làm thêm việc lồng tiếng, dẫn chương trình... để có thêm thu nhập cho gia đình, còn anh đảm nhiệm việc chăm sóc con cái. Tham công, tiếc việc nên nhiều đêm đi làm về, chị chỉ kịp tắm rồi đặt lưng lên giường là chìm vào giấc ngủ. Sợ chị đói, ảnh hưởng không tốt đến căn bệnh dạ dày, anh lại lụi cụi đi nấu mì cho chị ăn. Thế nhưng khi bưng lên thì vợ đã ngủ tự bao giờ. Nhiều lúc, anh rất bực vì chị không để ý đến sức khỏe của bản thân như thế.
Hiểu được sự vất vả của vợ, thấy chị vừa căng thẳng với công việc nhà hát, lại vừa lo quán xuyến kinh tế trong gia đình, anh thương lắm. Vốn không thuộc tuýp người lãng mạn, thay vì an ủi vợ mình bằng lời nói, anh thể hiện sự quan tâm bằng hành động. Anh Tuấn nội trợ không tồi nên Nguyệt Hằng mê tít các món ăn do chồng chế biến, đặc biệt là món thịt bò xào khoai tây và thịt kho tàu. Vốn không biết nói những lời có cánh để an ủi vợ, nhưng thỉnh thoảng, anh cũng thốt lên rằng: “Em vất vả mà anh lại không giúp được gì. Em cố gắng, em nhé!”.
Quan trọng là sự thương yêu Ít ai nghĩ với vẻ bề ngoài góc cạnh, tếu táo, thường xuyên đảm nhận những vai quậy phá, nghiện hút lại là một Anh Tuấn đời thường hiền lành, tình cảm và rất “chiều vợ thương con”. Hơn mười năm sống bên nhau, trải qua những cung đoạn thăng trầm trong cuộc sống, Anh Tuấn khẳng định hai vợ chồng quá hiểu nhau và nhờ đó, nền tảng gia đình ngày càng bền vững. Mỗi lần gặp sóng gió, nghĩ về con là vợ chồng lại đồng lòng. Đối với vợ chồng anh, hạnh phúc chỉ giản dị là cuộc sống bình thường, không va chạm, không bon chen, tham vọng và hài lòng với những gì mình đang có…
Đã sống chung với nhau 16 năm, con gái lớn học lớp 10 và con gái nhỏ đã học lớp 5, nhưng mỗi lần gặp cặp đôi Anh Tuấn – Nguyệt Hằng ngoài đời, nhiều người vẫn lầm tưởng đó là một cặp đang yêu chứ không phải một đôi vợ chồng đã gắn bó với nhau gần 20 năm hạnh phúc. Cuộc sống gia đình không hề làm mai một tình yêu mặn nồng thuở nào.
Nguyệt Hằng thổ lộ: “Mỗi lần anh ấy đi công tác tôi lại cảm thấy trống vắng. Xa chồng khoảng 2-3 ngày là tôi nhắn tin, gửi một câu yêu thương nào đó”. Tính Anh Tuấn khô khan nên Hằng chẳng mấy khi chị nhận được những tin nhắn mùi mẫn từ chồng. Có khi xa vợ cả tháng trời, anh chỉ nhắn: “Nhớ vợ quá...!”, nhưng hơn ai hết, chị hiểu được tất cả tình cảm của anh đằng sau những tin nhắn mộc mạc ấy và càng yêu chồng hơn.
“Lúc tôi gặp stress trong công việc, muốn được chồng an ủi bằng những câu tình cảm nhưng anh nhất quyết không nói. Tôi tức giận lên thì anh ấy cũng cáu theo rồi lại dịu dàng: "Em nên bình tĩnh để giải quyết vấn đề...". Có khi anh ấy nhắn tin chọc: "Em đang ở đâu, anh nhớ em quá!" khiến tôi bất ngờ lắm!” – chị chia sẻ.
Tình yêu của họ giản dị, không màu mè, khi tình cảm mãnh liệt lắm thì Anh Tuấn thể hiện bằng cách ôm chặt vợ vào lòng chứ không phải bằng câu cửa miệng: “Anh yêu em” như rất nhiều người khác.
Anh thổ lộ: “Nếu cố thì cũng nói được, nhưng như thế không đúng với bản tính con người của mình. Tôi nghĩ hãy sống thật với chính mình, điều quan trọng là tình cảm, sự thương yêu dành cho nhau chứ không phải những xa hoa bề ngoài”. Dù bận rộn nhưng có thời gian rảnh là Anh Tuấn lại dành hết cho các con của mình. Anh chơi và nói chuyện với các con như những người bạn. Và trong những lúc vui vẻ như thế, ba bố con thường hùa nhau bắt nạt mẹ Hằng.
Hai vợ chồng đều là nghệ sĩ, nhạy cảm và dễ rung động, họ đều có mối quan hệ rộng và chẳng ai dám khẳng định rằng mình chưa từng có những phút bất chợt xao lòng. Nhưng mái ấm của anh chị vẫn luôn bình yên bởi cả hai đều biết đâu là nơi đang đợi mình trở về.
Anh Tuấn nóng tính, còn Hằng thì lại bướng bỉnh. Mỗi khi vợ chồng xảy ra chuyện bát đũa xô nhau thì thường anh sẽ chọn giải pháp “ù té quyền” để vợ ở nhà tự hạ hỏa rồi vài tiếng sau anh mới quay trở lại làm lành. Tuấn rất sợ sự ầm ĩ và cái “chết cứng” của không khí gia đình nếu hai vợ chồng xảy ra “chiến tranh lạnh”.
Vượt qua nhiều sóng gió của cuộc sống là điều không hề dễ dàng nhưng trong họ luôn có tình yêu và sự vị tha. Để duy trì được không khí gia đình ấm áp, theo Anh Tuấn, mỗi người phải nhịn một chút, cũng vì cái chung và cũng vì nhau. Có một câu chuyện đáng nhớ mà sau này, mỗi lần hồi tưởng lại, anh chị lại bật cười vì cái sự bồng bột, trẻ con của mình.
Đó là khi Nguyệt Hằng mới sinh bé thứ hai Hằng Vân, chẳng hiểu vì lý do gì mà anh chị cãi nhau rất to và cùng thống nhất giải quyết mâu thuẫn bằng cách viết đơn ly hôn, cùng nhau ký và đem ra phường nộp. Chẳng may hay là rất may mà hôm đó phường sở tại không làm việc. Thế là anh chị lại đem đơn về... tự làm hòa với nhau.
Nguyệt Hằng tâm sự: “Vợ chồng tôi cãi nhau to đến mấy, 2-3 ngày không nhìn thấy nhau là không chịu đựng được. Nghĩ đi, nghĩ lại, ly hôn thì dễ, sống được với nhau hòa thuận, ấm êm mới khó”.
Còn Anh Tuấn thì khẳng định: “Hạnh phúc của gia đình nhiều lúc không hẳn nằm trong sự chèo chống nhẫn nại của người phụ nữ mà còn ở nết thuần hiền, sự ứng xử cao cả, vị tha của người đàn ông”. Mỗi khi nhớ về quãng thời gian khó khăn của gia đình, anh luôn tỏ ra biết ơn vợ, bởi trong suốt chặng đường dài đầy thăng trầm của cuộc sống, người phụ nữ ấy đã luôn ở bên cạnh, động viên anh, thậm chí, đôi lúc “đá lấn sân” trọng trách của anh.
Bằng lòng với những gì mình đang có, không bon chen, không tham vọng... trên con đường dài không ít gập ghềnh, thử thách, cặp đôi với hai tính cách trái ngược như lửa và nước ấy vẫn nắm tay nhau rất chặt. Có lẽ bởi đó là một tình yêu không mảy may có sự toan tính và đó là sự chân thật, sâu lắng như là lẽ tự nhiên của nghĩa vợ tình chồng.
Gia Khánh